Thành phố vào Xuân-Nguyễn Thiện Trúc
Thiệp chúc Tết của CÔNG TY CỔ PHẦN MẠNG GIÁO DỤC BẠCH KIM

THÀNH VIÊN VIOLET GHÉ BẾN TRE
Cuộc Họp mặt tại Cần Thơ diễn ra vào ngày 26, 27/7-2014.Cuộc họp mặt nầy có đại diện đủ 3 miền:
- Bắc có thầy Trương Hoàng Anh, Gia Bùi Hữu, Mục Đồng.
- Trung có: Lê Thị Phương Mai, Nguyễn Đức Nhơn, Tôn Nữ Bích Vân, Hong Hai Dinh...
- Nam có thầy Trần Anh Tuấn, Anhkiet La, Bang Vu, Nguyễn Thiện Hải, Lu Hong An, Cô Thuận, cô Thu Nguyệt, Phu nhân thầy Anh Tuấn, cô Hải Yến, cô Diệp Nga, cô Dung Thanh.
- Trước khi đến Cần Thơ đoàn vượt qua Cầu Rạch Miếu vào địa phận huyện Châu Thành-Cửa Ngỏ vào Bến Tre -Thuộc tỉnh Bến Tre đến thăm thầy Nguyễn Thiện Trúc sau đó đi tắt theo đường Tân Phú qua Phà Tân Phú, Đến Chợ Lách, Qua phà Đình Khao, Đến Vĩnh Long, Đi Cần Thơ.
Xin cám ơn quý thành viên ViOLET :Dù xa xôi nhưng sao thật gần. Nồng ấm yêu thương, trong ngôi nhà chung...
Video dưới có 3 đoạn:
-Đoạn 1:Tọa đàm trước khi vào cuộc họp chính thức.
-ĐOạn 2:Vào cuộc họp chính thức-Cùng hát bài ViOLET.
-Đoạn 3:Khu du lịch Mỹ Khánh...
THỰC HIỆN KARAOKE:NGUYỄN THIỆN TRÚC
QUAY PHIM: NHÂM GIANG HẬU-TRẦN ANH KIỆT(LONG AN).


MỘT THOÁNG MIỀN TÂY
Nhạc:NGUYỄN THIỆN TRÚC
Thơ: BÙI HỮU GIA (Giáo viên)
Ai qua Tân Phú, Đình Khao.
Chuyến phà xuôi ngược dạt dào niềm vui.
Mênh mang biển nước vui cười.
Được mùa hoa trái tình người Bến Tre.
Bên bờ sông nước tàu xe.
Điệu hò câu hát trên ghe bóng hồng.
Bao giờ ra được bến sông.
Là người bên ấy Vĩnh Long ngóng chờ.
Qua sông bến đợi trên bờ.
Câu hò sông Hậu vẫn chờ Cần Thơ.
Mượt mà dải lụa ngẩn ngơ.
Nước trong gạo trắng câu thơ trao tình.
Cờ sao rợp bóng trên cao.
Ba miền xum họp tình nào đẹp hơn.
Thầy giáo-Nhà thơ BÙI HỮU GIA nhân chuyến về Bến Tre thăm NGUYỄN THIỆN TRÚC (Thầy giáo, nhạc sĩ) sau đó về Cần Thơ họp mặt ViOLET 3 miền đã sáng tác bài thơ nầy (TP HCM->Bến Tre->Châu Thành->Tân Phú (phà Tân Phú)->Chợ Lách->phà ĐÌnh Khao->Vĩnh Long->Cần Thơ.
ViOLET
-NHẠC VÀ LỜI : NGUYỄN THIỆN TRÚC - NGUYỄN VĂN DANH
-THỰC HIỆN KARAOKE : NGUYỄN THIỆN TRÚC
-CÁC THÀNH VIÊN ViOLET: HÌNH CHỤP TẠI NHÀ THẦY TRẦN ANH KIỆT-CẦN ĐƯỚC-LONG AN
KARAOKE-BẾN TRE MỘT KHÚC TÂM TÌNH
BẾN TRE MỘT KHUC TÂM TÌNH - NHẠC VÀ LỜI : NGUYỄN THIỆN TRÚC.
PHỐI NHẠC : NHAC SĨ ĐẶNG HOÀNG.
THỰC HIỆN PHẦN KARAOKE : NGUYỄN THIỆN TRÚC.
QUAY PHIM CÂY CẦU RẠCH MIỄU (30.4.2014) : NGUYỄN THIỆN LÊ XUÂN TRÚC
KARAOKE-MỎ CÀY BẮC HÔM NAY
MỎ CÀY BẮC HÔM NAY - NHẠC VÀ LỜI : NGUYỄN THIỆN TRÚC.
PHỐI NHẠC : NHAC SĨ ĐẶNG HOÀNG.
THỰC HIỆN PHẦN KARAOKE : NGUYỄN THIỆN TRÚC.
QUAY PHIM CÂY CẦU HÀM LUÔNG (30.4.2014) : NGUYỄN THIỆN LÊ XUÂN TRÚC
Mái trường em yêu-Karaoke
-Sáng tác : NS Nguyễn Thiện Trúc-Thành viên CLB sáng tác tỉnh Bến Tre-Hội viên Hội VHNT tỉnh Bến Tre (Phân hội âm nhạc).
-Phối nhạc + chỉnh sửa lời: Minh Duy-GV trường THCS Tiên Thủy.
-Chỉnh sửa nhạc: Tuấn Hùng-GV trường TH Tân Thạch A.
-Thể hiện :HS trường Trung học cơ sở Tam Phước-Châu Thành-Bến Tre .
-Bài đạt giải A cấp Tỉnh-Giải tự biên cấp tỉnh.
-Đoạn Video trên các em công diễn ngày lãnh giải của Hội thi Tiếng hát hoa phượng đỏ cấp Tỉnh năm 2012.
-Quay phim;Nguyễn Thiện lê Xuân Trúc.
-Thực hiện phần Karaoke: NGUYỄN THIỆN TRÚC
Hình + bức tranh động do Thầy Danh và cô KimLOan tặng

ÔNG BA NGHỆ - BA THẦY TRÚC ĐÃ TỪ TRẦN-LIÊN KẾT ẢNH CỦA GOOGLE
2.HÌNH ẢNH KHÁCH ĐẾN VIẾNG ÔNG BA NGHỆ - MẤT NGÀY 26.9.QUÝ TỴ-2013
3.HÌNH ẢNH KHÁCH ĐẾN VIẾNG ÔNG BA NGHỆ - MẤT NGÀY 26.9.QUÝ TỴ-2013
4.HÌNH ẢNH KHÁCH ĐẾN VIẾNG ÔNG BA NGHỆ - MẤT NGÀY 26.9.QUÝ TỴ-2013
Kính thưa quý cô bác gần xa.
Quý Cô quý Bác, anh chị em, bà con đã chăm sóc tận tình khi ba, ông của chúng tôi lâm bệnh và đã giúp tổ chức lễ tang chu đáo, thịnh tình đưa tiễn cha/ông chúng tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Tình cảm của quý cơ quan và quý vị, gia đình chúng tôi xin khắc sâu vào trong tâm khảm. Nếu có điều chi sơ sót, xin niệm tình tha thứ.
Một lần nữa, xin gửi lời cảm ơn đến :
- Tất cả bà con nội - ngoại, gia đình thông gia... gần xa.
- Xóm giềng trong xã An Hiệp.
- Tất cả các quý vị đại biểu, đại diện các các Ban ngành.
- Các cơ quan đoàn thể.
- Các đơn vị trường học trong huyện.
- Anh em bạn bè.
- Các em giữ xe.
- Ban Khánh tiết Đình thần An Hiệp.
- Hội thánh Tin Lành Thành Triệu.
- Họ đạo An Hiệp (Thánh Thất Cây Da).
- Hội cựu giáo chức huyện Châu THành.
- Hội cựu giáo chức xã An Hiệp.
- Các thành viên ViOLET.
- UBND xã đến viếng và đã cho mượn sân nhà Văn hóa để gửi xe.
- Dàn nhạc lễ: TRƯỜNG HẬN.
- Các em xây Kim Tĩnh.
- Trại hòm Ba Tiền...đã giúp đỡ gia đình chúng tôi tổ chức được buổi tiễn đưa ngày hôm nay. Trong lúc tang gia bối rối nếu có gì sơ sót, gia đình mong được lượng thứ.
Vĩnh biệt Cha với tất cả tình thương yêu. Cha hãy yên nghỉ.
Xin trân trọng cám ơn quý vị.
Thay mặt gia đình
NGUYỄN THIỆN TRÚC
Đọc lời cảm tạ (Trích).
CÁC THẾ BẤM CHO ĐÀN GUITAR (THẦY DANH)
THÔNG BÁO
|
NGUYỄN THIỆN TRÚC |
MAIL CỦA THẦY TRÚC
|
MAIL CỦA THẦY TRÚC : NGUYỄN THIỆN TRÚC |
MÁI TRƯỜNG EM YÊU
|
ĐẠT GIẢI SÁNG TÁC TỰ BIÊN CẤP HUYỆN - GIẢI A SONG CA CẤP HUYỆN. HỌC SINH THỂ HIỆN : THU NGÂN-MỸ HIỀN. PHỐI NHẠC : NGUYỄN THIỆN TRÚC. QUAY PHIM : XUÂN TRÚC. |
|
ĐẠT GIẢI SÁNG TÁC TỰ BIÊN CẤP TỈNH - GIẢI A TAM CA CẤP TỈNH. HỌC SINH THỂ HIỆN : TÚ ANH - T.NHI - DƯƠNG. BIÊN ĐẠO MÚA : PHÚC ANH. PHỐI NHẠC : MINH DUY CHỈNH SỬA NHẠC VÀ LỜI CA : TUẤN HÙNG - MINH DUY - HẢI LONG. QUAY PHIM : XUÂN TRÚC. CHÂN THÀNH CÁM ƠN THẦY VÕ TUẤN HÙNG - LÊ TRẨN MINH DUY - PHAN HẢI LONG - PHẠM VĂN BÌNH ... ĐÃ CHỌN, CHỈNH SỬA ĐỂ HOÀN THÀNH TÁC PHẨM TRƯỚC KHI DỰ THI TIẾNG HÁT HOA PHƯỢNG ĐỎ CẤP TỈNH NĂM 2012. |
LIÊN KHÚC HÈ 2012
|
|
BẾN TRE MỘT KHÚC TÂM TÌNH
Bến Tre một khúc tâm tình - Nhạc và lời : Nguyễn Thiện Trúc. ca sĩ thể hiện : Võ Tuấn Hùng. Nhạc nền : nhạc sĩ Đặng Hoàng.
WEBSITE NGUYỄN THIỆN TRÚC KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ
|
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm
thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu
của Thư viện về máy tính của mình. |
Nhạc thiếu nhi: Còn đâu sự ngây thơ?
Ca khúc thiếu nhi: Thiếu và yếu
![]() |
| Nhạc sỹ Phạm Tuyên |
Ca khúc cho thiếu nhi hiện nay vừa thiếu lại vừa yếu là nhận xét của nhiều chuyên gia trong lĩnh vực âm nhạc. Quả vậy, số nhạc sỹ chuyên sáng tác cho thiếu nhi vốn đã hiếm, nay lại ngày càng thưa vắng dần. Những tác giả cao tuổi, đã thành danh, hoặc đã trải nghiệm đều đã đuối sức, viết không thường xuyên, thậm chí đã buông bút từ lâu.
Còn số tác giả ngẫu hứng viết cho thiếu nhi thì rất khiêm tốn. Và nếu có sáng tác thì nhuận bút được nhận từ đài phát thanh, truyền hình hay các nhà sản xuất băng đĩa cũng rất thấp. Thậm chí cũng chẳng có đơn vị chức năng nào khuyến khích, động viên trong việc công bố tác phẩm.
Trước nhu cầu ca hát của các em, nhiều thầy cô giáo với trình độ nhạc lý quá ít ỏi đã viết những bài kém chất lượng, hoặc mô phỏng những bài hát quá quen thuộc cho các em. Một số nhạc sỹ viết cho trẻ em nhưng lại không xác định được viết cho trẻ ở độ tuổi nào, nên các bài hát thường rơi vào “quãng giữa”, tuổi ở bậc phổ thông cơ sở, còn tuổi mẫu giáo và vị thành niên thì quá ít bài.
Nhạc sỹ Phạm Tuyên cho biết: “Sáng tác cho thiếu nhi, đòi hỏi sự quan tâm của toàn xã hội không riêng gì của giới nhạc mà của các cơ quan chức năng. Những cuộc vận động sáng tác cho trẻ em cần được tổ chức có định hướng và yêu cầu về nghệ thuật với sự tài trợ thỏa đáng. Theo tôi, về phía Hội nhạc sỹ Việt Nam cần đặt vấn đề sáng tác cho thiếu nhi ngang hàng với sáng tác cho các đối tượng khác trong xã hội.
Trước đây, trong khóa 3, Hội có hình thành một ban sáng tác cho thiếu nhi và đã tổ chức một số hội thảo về chuyên đề thiếu nhi, nhưng đến năm 1989 thì không còn tổ chức này nữa và sáng tác cho thiếu nhi được phân về các ban thanh nhạc.
Từ đó hầu như sự quan tâm của Hội đối với đối tượng này bớt hẳn. Thiết nghĩ, ban sáng tác cho thiếu nhi nên thành lập lại để sớm có tiếng nói chuyên môn có trọng lượng đối với các cơ quan hữu quan và tạo được sự thống nhất cao trong sáng tác”.
Còn đâu sự ngây thơ?
Không còn vẻ trong trẻo, cũng chẳng còn chút thơ ngây, thiếu nhi ngày nay hát trên băng đĩa, hay trên các chương trình ca nhạc ở truyền hình mới "lạ" làm sao. Các em ăn mặc như người lớn, cũng quần jean, áo hai dây và đi giày thời trang. Các em hát những bài hát người lớn, nhảy nhót điệu nghệ y như các cô ca sỹ biểu diễn nhạc "dance" vậy.
Bên cạnh đó, rất nhiều băng đĩa ca nhạc thiếu nhi lại chọn ca khúc tiếng Anh, tiếng Hàn cho trẻ em hát trong khi ở độ tuổi của các em, vẫn chưa thành thạo tiếng Việt.
![]() |
| Chương trình Đồ Rê Mí |
Về nội dung, có nhiều bài mới phản cảm làm sao. Hãy nghe một cháu bé hát ca khúc "Anh Hai", giải nhất ca khúc Hội nhạc sỹ Việt Nam 2007", với phần lời: "Anh Hai, anh Hai bắt con học hoài, cứ nhéo tai mỗi khi con làm bài sai. Mẹ ơi sao lại sanh anh Hai trước chứ không phải là sanh con?". Giám đốc một nhà văn hóa thiếu nhi ở Hà Nội từng thốt lên:"Phải rung chuông báo động về vấn đề sáng tác và lựa chọn bài hát cho trẻ em". Và anh thừa nhận :"Tìm bài hát cho các em khó quá, hầu hết chúng tôi phải dùng lại những bài cũ đã ra lò vài chục năm nay".
"Một cánh én nhỏ, lạc bầy giữa mùa xuân, rủ nhau én về, theo làn nắng ấm dần...", những giai điệu thiết tha, chan chứa tình cảm và đẹp đẽ trong bài hát "Cánh én tuổi thơ" của nhạc sỹ Phạm Tuyên dường như vẫn còn nguyên vẹn trong trí nhớ của nhiều thế hệ. Ai đi qua tuổi thơ, chẳng một lần được nghe và hát những ca khúc nổi tiếng của các nhạc sỹ: Hoàng Vân, Phạm Tuyên, Hoàng Long, Hoàng Lân, Trương Quang Lục....Những giai điệu ấy đã thành một kỷ niệm đẹp khó quên với bao tâm hồn trẻ thơ. Nhưng, đó chỉ còn là hoài niệm. Giờ đây tìm một giai điệu ấm áp, hồn nhiên cho thiếu nhi thật khó khăn?
Viết cho lứa tuổi bé nhất là khó nhất, chẳng những làm sao cho các bé thích mà còn phải làm sao cho cả người lớn cũng thấy thú vị. Bên cạnh đó, còn có một điều tế nhị về tâm lý là, nhiều tác giả xem thường loại sáng tác này, nghĩ rằng nó thấp kém, vụn vặt, khó giúp tác giả thành đạt. Bởi vậy, các nhạc sỹ trẻ hiện nay, chủ yếu chạy theo thị hiếu.
Có lẽ họ cho rằng, sáng tác cho người lớn và nhạc thị trường dễ kiếm tiền hơn và cũng dễ nổi danh hơn sáng tác cho thiếu nhi. Vậy nên, bài hát cho các em bấy giờ chủ yếu phụ thuộc vào cái tâm của các nhạc sỹ.
Theo VnMedia
Nguyễn Thiện Trúc @ 00:27 20/04/2010
Số lượt xem: 2814
- Âm nhạc tăng cường sức mạnh cho mạch máu (20/04/10)
- Âm nhạc - Thần dược của tâm hồn và sức khỏe (20/04/10)
- Âm nhạc - Thần dược của tâm hồn và sức khỏe (20/04/10)
- Nghe nhạc Mozart khỏi được nhiều bệnh! (20/04/10)
- Âm nhạc - Thần dược của tâm hồn và sức khỏe (20/04/10)
Cài Microsoft SilverLight để xem được ảnh trong Album
Thiện Trúc-Bằng Vũ-Hòa Bình-Hữu Thành
Ngày sinh nhật
Bài hát ViOLET

THÔNG BÁO (ÔNG BA NGHỆ)
|
THẦY TRÚC NGHỈ DẠY
TỪ NGÀY 1.10.2012 ĐÉN NGÀY 6.10.2012. LÝ DO : NUÔI CHA -
ÔNG NGUYỄN THIỆN THÔI Ở BỆNH VIỆN CHỢ RẪY - DO XE
QUẸT DẪN ĐẾN CHẤN THƯƠNG SỌ NÃO. NGUYỄN THIỆN TRÚC |
















Chào thầy Trúc. Xin lỗi thầy tôi về muộn nên chắc để thầy phải chờ lâu. Mong thầy thứ lỗi cho.
Vừa qua, ban tổ chức cuộc vận động sáng tác bài hát thiếu nhi của TP Hồ Chí Minh thông báo rằng, số lượng bài tham dự đã đạt đến 591 bài
. Điều này cho thấy vẫn còn nhiều người có tâm huyết cho trẻ thơ! Hy vọng rằng sẽ có những bài hát có chất lượng sẽ được phát hành để bổ sung cho khoảng trống bài hát thiếu nhi trong những năm gần đây.
PHÁT BIỂU CHIA TAY
Tôi đã gắn bó với ngôi trường THCS Chu Văn An – Quận Thanh Khê – Thành phố Đà Nẵng này hơn nửa cuộc đời của mình – 32 năm trong quãng đời đi dạy 33 năm 6 tháng. Trường – ngôi nhà thứ hai của tôi, nhưng nó lại gần gũi, lại có nhiều thứ đã gắn chặt với cuộc đời tôi dù vui hay buồn.
Ở đây, tôi trở thành người giàu có trong chuyên môn cũng như trong cuộc đời. Nhưng giàu có nhất vẫn là tình cảm của học sinh dành cho tôi qua bao năm tháng. Tôi yêu công việc tôi đã chọn, tôi bất chấp sức khỏe và thời gian. Vì công việc của tôi mà đến nay, mẹ tôi đã già yếu vẫn chăm bẵm từng bữa ăn, vẫn thức với tôi từng đêm. Ấy vậy mà, sự đời trớ trêu, tôi lại xin nghỉ việc…
Trong chừng ấy năm đi dạy, tôi vẫn sống chung cùng bệnh tật - di chứng để lại sau những năm tháng tình nguyện đi phong trào ở miền núi, vùng kinh tế mới. Tôi trở lại thành phố với những cơn đau thập tử nhất sinh. Rồi với 16 lần gãy xương, mấy ai đã biết rằng có những tháng trời, tôi đi dạy hai đầu gối quấn chặt bằng băng thun để lên xuống cầu thang, đi lại cho đỡ đau??? Tôi cố gắng vượt qua tất cả để được bám lớp, bám trường. Nhưng trong 20 năm gần đây…, có những câu chuyện khiến tôi cứ phải ngẫm nghĩ:
1. Một lần bị chú chó tông ngã gãy tay, băng bột, tôi vẫn đi dạy. Không dám làm phiền đến đồng nghiệp của mình về vấn đề dạy thay và tốn mấy triệu đồng thuốc men và đi xe thồ. Nhận lại là gì? Tôi tập viết bằng tay trái, còn Chủ tịch Công đoàn vừa là Tổ trưởng Công đoàn lúc đó, cầm đưa tôi 20 ngàn đồng và bảo : “Chị không nằm viện nên không được nhận số tiền này nhưng thông cảm, gửi chị bồi dưỡng”. Đến lúc tôi nhận tiền bảo hiểm tai nạn 630 ngàn đồng, cô giáo này lại bảo: “Ái chà ! Gãy tay có chút xíu mà nhận đến 630 ngàn! Làm gì mà nhiều thế!”.
2. Năm 2006, bị tai nạn giao thông, chấn thương đầu và chấn động não, một cô giáo vào dạy thay lớp 7/3 – lớp tôi đang chủ nhiệm, đã nói với học sinh: “Cô Tuyết quen bác sĩ nằm bệnh viện chứ…” Sau buổi học trưa đó, một số học sinh nam đã kéo vào bệnh viện xin tôi cho xem vết thương trên đầu. Các em muốn xác minh lời cô giáo ấy và xem cô mình giả đò không? Bệnh viện không phát hiện kịp thời, tôi bị vỡ hết sụn khớp gối. Giờ, bác sĩ cấm tôi đi bộ. Và buồn hơn nữa, sau tai nạn vào ngày 11.4.2006 này, tôi lại bị trừ tiền dạy phụ đạo lớp 9 từ 9.4.2006, tức ngày chưa xảy ra tai nạn. Thử hỏi: Tình đồng nghiệp, tình người đâu?
3. Lần thứ 3, bão Xangxen, nhà bay nóc. Lẽ ra, ngày sau khi cơn bão đi qua, tôi nghĩ mình sẽ được “ưu tiên” cho nghỉ để dọn dẹp, sửa chữa nhà cửa, vì tôi là lao động chính trong nhà và đã kịp thời báo cho công đoàn trường biết thì chính hiệu trưởng gọi điện bảo tôi vào dạy ngay. Thôi thì “nhà sập thì mặc nhà sập”, phải đi dạy ngay!
4. Lần thứ 4, mới đây nhất, một tai nạn nghề nghiệp xảy ra trong lớp chủ nhiệm rơi ngay lúc tôi bệnh và lên cơn sốt, anh trai tôi vội chở tôi đi cấp cứu và bệnh viện yêu cầu phải nhập viện, thì đã có lời ra tiếng vào là sợ, là trốn, là không hợp tác… “ ngày mai dù có chết, trường mời, dù có bò, có lết cô cũng phải về trường giải quyết công việc để có chết cũng phải chết cho thanh thản…” (Lời Hiệu trưởng trao đổi với tôi tại phòng HT ngay ngày đầu tôi về trường sau gần một tháng nằm viện). Thử hỏi: Lời phát ngôn như thế của…???
Quý vị biết không? Ngày 20/11/2009, tôi nằm cô độc nơi bệnh viện, có lẽ vì quá bận rộn công việc nên Công Đoàn đã quên đi một đồng nghệp đang nằm bệnh viện, Ban Giám Hiệu bận trăm công ngàn việc nên quên đi một giáo viên đã có 32 năm gắn bó và cống hiến cho trường? Có chăng là những đoá hoa, tiếng cười hồn nhiên của học sinh quanh giường bệnh suốt buổi chiều và tối hôm ấy, và cả mấy ngày hôm sau. Cả phòng tôi nằm, bệnh nhân cũng vui lây khi được các em học sinh cùng cô giáo chia sẻ những đoá hoa. Rồi phụ huynh đến chúc tôi mau lành bệnh để trở về trường. Một phụ huynh kể lại với tôi buổi trưa hôm ấy: “Bác mang bó hoa nầy về mang vào bệnh viện cho cô giáo Tuyết của chúng con, nếu bác bận chiều chúng con ghé mang vào cho cô Tuyết, chắc cô đang ở bệnh viện buồn lắm!!!.” (Lời một học sinh lớp 7/7) và nước mắt tôi đã trào ra… Nào phải riêng tôi, những bệnh nhân cùng phòng cũng rưng rưng nước mắt cảm động, cháu tôi vội úp mặt vào tường lảng tránh. Phải chi, một đóa hoa từ Công đoàn trường trao đến, từ Ban Gíam Hiệu Trường động viên sẻ chia nhân ngày Tết Nhà Giáo!!!... Mà thôi, đấy chỉ là tình người.!!!
Đứng giữa bờ sống, chết, tôi vẫn cố thuyết phục bệnh viện cho ra viện (điều này phụ huynh và học sinh lớp 7/1 biết) nhưng Bác sĩ bảo: “Cô phải điều trị cho dứt điểm. Nếu bệnh tái phát, sẽ không chữa được”. Còn nằm bệnh viện điều trị, bao nhiêu điều sẽ diễn ra: viêm họng mà làm gì đến nỗi phải nằm viện, bảo cháu vào trường lấy bài kiểm tra đem xuống bệnh viện cho tôi chấm, bảo tôi kêu cháu gái tôi mang giáo án vào trường cho giáo viên dạy vì không có thời gian soạn bài, mọi người dạy thay mệt mỏi lắm rồi… có đau yếu gì đâu, làm giấy tờ để thanh toán BHXH tính tiền tăng thay,… Xin hỏi khi ra viện: Giấy của bệnh viện cấp để làm gì?
Quá bức xúc về tình người, tình đồng nghiệp đã làm tôi đi đến quyết định : nghỉ dạy.
Ngày hôm trước ra viện, ngay ngày hôm sau tôi đi làm hồ sơ xin giám định y khoa…
Tôi thấy hụt hẫng, tiếc nuối công việc của mình, tôi thương học sinh, tôi thấy xấu hổ vì đã không đi trọn con đường mình đã chọn. Tại sao, ngày xưa, có hôm, bụng đói meo, tôi vẫn lên lớp được? Tại sao, hằng ngày, cơn đau hành hạ, tôi vẫn không bỏ lớp? Nhưng có lẽ cái “tình người” thiếu trước hụt sau đã cản bước chân tôi. Niềm vui sống để được lên lớp của tôi đành...
Nhưng rồi…đó cũng chỉ là niềm đau của riêng tôi thôi vì quan trọng hơn vẫn là học sinh. Các em như những trang giấy trắng, còn phụ huynh thì quá ít con nên ai cũng thương, cũng xót con nên một số ít đã chưa hiểu tôi. Tôi không buồn! Chỉ buồn cho những ai trong một nhà đã không bảo vệ nhau, sống “bằng mặt không bằng lòng” để xảy ra bao điều đáng tiếc!
Tôi xin được làm điều ngoại lệ là không có quà gửi lại cho nhà trường như những anh chị đã về trước, nhưng trong tôi, giờ đây, nỗi buồn đã bị xua đi và tôi tin chắc ngày mai sẽ tốt đẹp vì tại ngôi trường này, tôi đã và sẽ sống mãi trong tình yêu thương của học trò, của phụ huynh và của rất đông các đồng nghiệp, các nhân viên .
Tôi chia tay ngôi trường này, tôi chia tay với tất cả! Xin chúc mọi điều tốt đẹp nhất!
Chiều, 24/5/2010
Nguyễn Thị Tuyết
Nguyễn Thị Tuyết @ 22:56 24/05/2010
Số lượt xem: 362
Pótay.com khi "NGÀI CHỦ TỊCH CÔNG ĐOÀN" và "NGÀI HIỆU TRƯỞNG " những người cầm cân nảy mực lại có những lời lẽ như thế. Không biết PGD và SGD có biết những lời lẽ nầy của QUÝ NGÀI đố không?
Không biết cô TUYẾT XIN NGHĨ quý ngài đó có suy nghĩ gì.
"...Đến lúc tôi nhận tiền bảo hiểm tai nạn 630 ngàn đồng, cô giáo này lại bảo: “Ái chà ! Gãy tay có chút xíu mà nhận đến 630 ngàn! Làm gì mà nhiều thế!”.
????????????!!!!!!!!!
"một cô giáo vào dạy thay lớp 7/3 – lớp tôi đang chủ nhiệm, đã nói với học sinh: “Cô Tuyết quen bác sĩ nằm bệnh viện chứ…”
?????????????!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
“ ngày mai dù có chết, trường mời, dù có bò, có lết cô cũng phải về trường giải quyết công việc để có chết cũng phải chết cho thanh thản…” (Lời Hiệu trưởng trao đổi với tôi tại phòng HT ngay ngày đầu tôi về trường sau gần một tháng nằm viện). Thử hỏi: Lời phát ngôn như thế của…??? !!!!!!!!!!!!!HẾT BIẾT??????????????????!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
TRONG NGÀNH GIÁO DỤC MÀ LẠI ĐỐI XỬ NHƯ THẾ SAO????????????
NẾU ĐÚNG NHƯ CÔ TUYẾT NÓI THÌ "QUÝ NGÀI" ĐÓ CŨNG KHÔNG NÊN Ở LẠI TRONG NGÀNH GIÁO DỤC LÀM GÌ.Đồng nghiệp mà đối xử với nhau như thế thì làm sao có cái TÂM để dạy học sinh ? Làm sao có cái tâm để lãnh đạo !!!
Chào thầy Trúc.
Rất tiếc thư tôi gởi về mail của thầy ở 2 địa chỉ nguyenquynh.thsh@yahoo.com và thientruc62.thah@yahoo.com.vn nhưng tất cả đều bị trả về !
Email của tôi :
nguyenthientrucx.thah@yahooo.com">nguyenthientrucx.thah@yahooo.com
nguyenthientrucx.thah@Gmail.com">nguyenthientrucx.thah@Gmail.com
Còn địa chỉ :
nguyenquynh.thsh@yahoo.com">nguyenquynh.thsh@yahoo.com">nguyenquynh.thsh@yahoo.com và thientruc62.thah@yahoo.com.vn">thientruc62.thah@yahoo.com">thientruc62.thah@yahoo.com
không sử dụng nữa.